Tìm truyện
Chương 6: Trăm Hai
Tỉnh Dậy Sau 500 Năm, Ta Vẫn Đi Rừng
***
Rồi tôi tiếp tục đọc.
Nội dung bài báo như thế này:
-----------------------------------------
TỪ NHÀ VÔ ĐỊCH ĐẾN TÂM ĐIỂM TRANH CÃI:
PHÁT NGÔN CỦA LÊ MINH QUÂN ĐANG GÂY CHIA RẼ CỘNG ĐỒNG

Chỉ vài giờ sau khi cùng đội tuyển giành chức vô địch Đấu Trường Danh Vọng mùa xuân 2036, tuyển thủ đi rừng Lê Minh Quân đã trở thành tâm điểm tranh luận trên mạng xã hội vì những phát ngôn trong buổi phỏng vấn sau trận đấu.

Khi được hỏi về đối thủ khiến bản thân cảm thấy áp lực nhất, tuyển thủ này trả lời:

"Tôi nghĩ rằng chẳng có ai cả."

Tiếp đó, anh tiếp tục khẳng định:

"Tôi out trình cả giải rồi."

Trong một câu hỏi khác về chất lượng chuyên môn của giải đấu, Lê Minh Quân cho rằng:

"Tôi nghĩ giải mình nên mời thêm đội Đài Loan với Thái Lan sang đánh."

"Ít nhất thì cũng có thêm người tạo áp lực cho tôi."

Những phát biểu trên nhanh chóng lan truyền rộng rãi và tạo ra nhiều ý kiến trái chiều.

Một bộ phận người hâm mộ cho rằng đây chỉ là sự tự tin của một tuyển thủ vừa giành chức vô địch thứ ba liên tiếp.

Tuy nhiên, không ít khán giả lại đánh giá những phát ngôn này mang tính xem thường đối thủ và thiếu sự tôn trọng cần có trong môi trường thể thao chuyên nghiệp.

Cựu tuyển thủ Nguyễn Thành Nam chia sẻ:

"Tài năng và thành tích là điều không ai phủ nhận. Nhưng trong thể thao điện tử, cách một người chiến thắng đôi khi cũng quan trọng không kém chiến thắng đó."

Trong khi đó, huấn luyện viên Trần Quốc Huy nhận định:

"Người hâm mộ có quyền kỳ vọng nhiều hơn ở những tuyển thủ đang đại diện cho hình ảnh của giải đấu."

Tính đến thời điểm bài viết được đăng tải, phía Lê Minh Quân vẫn chưa đưa ra bất kỳ phản hồi chính thức nào liên quan tới vụ việc.

-----------------------------------------
Đại ý là:
Tuyển thủ vô địch phát ngôn gây tranh cãi sau trận chung kết.
Khá bình thường.
Tôi kéo xuống dưới.
Có trích dẫn.
Có ảnh.
Có video.
Có bình luận của chuyên gia.
Có bình luận của cựu tuyển thủ.
Có bình luận của người xem.
Có cả bình luận của những người tôi chưa từng gặp trong đời.
Tôi đọc một lúc.
Rồi ngẩng đầu.
"Viết cũng được."
"..."
"Ít nhất là chính tả đúng."
Quản lý hít một hơi thật sâu.
"Tôi không hiểu tại sao cậu vẫn bình tĩnh được."
"Vì em chưa thấy vấn đề ở đâu cả."
"Rồi cậu sẽ thấy vấn đề sớm thôi."
Ông lấy lại laptop.
Sau đó mở một danh sách khác.
Lần này không phải bài báo.
Mà là hợp đồng.
Tôi bắt đầu chú ý.
***
"Cái này là gì?"
"Danh sách đối tác cá nhân của cậu."
"Tại sao có màu đỏ?"
"Bởi vì họ vừa hủy."
"..."
Tôi kéo xuống.
Một nhãn hàng.
Hai nhãn hàng.
Ba nhãn hàng.
Có cái chỉ tạm dừng.
Có cái hủy hẳn.
Có cái ghi rõ:
Xem xét lại hình ảnh đại diện.
Tôi đọc hết.
Sau đó ngẩng đầu.
"Lỗ bao nhiêu?"
"Khoảng một trăm hai mươi triệu."
Tôi im lặng.
Ba giây.
Năm giây.
Mười giây.
"Bao nhiêu cơ?"
"Một trăm hai mươi triệu."
Tôi cướp lại laptop.
Đọc lại từ đầu.
Sau đó đọc lần nữa.
Không sai.
Vẫn là một trăm hai mươi triệu.
***
"Có nhầm không?"
"Không."
"Chỉ vì mấy câu nói?"
"Không."
"Thế vì cái gì?"
"Vì hình ảnh."
"Tức là?"
"Cậu là tuyển thủ."
"Ừ."
"Không phải streamer."
"Ừ."
"Không phải người nổi tiếng vì phát ngôn."
"Ừ."
"Người ta trả tiền vì muốn cậu đại diện cho thương hiệu."
Tôi suy nghĩ vài giây.
Sau đó hỏi:
"Thế nếu em tiếp tục vô địch thì sao?"
Quản lý nhìn tôi.
Ánh mắt rất lạ.
"Minh Quân."
"Sao?"
"Cậu có biết có bao nhiêu tuyển thủ giỏi không?"
"Không."
"Rất nhiều."
Ông chỉ vào màn hình.
"Nhưng không phải ai cũng khiến đối tác đau đầu."
Lần đầu tiên.
Tôi không trả lời ngay.
***
Đêm hôm đó.
Tôi nằm trên giường.
Không ngủ được.
Không phải vì anti.
Cũng không phải vì bài báo.
Mà vì con số.
Một trăm hai mươi triệu.
Tôi mở điện thoại.
Mở ứng dụng ngân hàng.
Đóng lại.
Mở lần nữa.
Đóng lại.
Số tiền vẫn không tự quay trở về.
Công nghệ hiện đại thật đáng thất vọng.
***
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ đội trưởng.
"Mày ổn không?"
"Ổn."
"Thật à?"
"Ừ."
"Nghe nói mày bị hủy hợp đồng?"
Tôi nhìn tin nhắn.
Sau đó trả lời:
"Ừ, đúng rồi."
"Mất bao nhiêu?"
"Trăm hai."
Đầu bên kia im lặng gần một phút.
Sau đó mới nhắn lại.
"Đm."
Tôi nhìn màn hình.
Cuối cùng cũng có người phản ứng đúng.
***
Tôi đặt điện thoại xuống.
Nhìn trần nhà.
Trong đầu đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ.
Nếu mọi chuyện tiếp tục như thế này...
Tiền tiết kiệm của tôi sẽ trụ được bao lâu?
Đó là lần đầu tiên kể từ khi vô địch.
Tôi bắt đầu lo lắng.
Không phải về danh tiếng.
Không phải về sự nghiệp.
Mà về tài khoản ngân hàng.
Và đáng tiếc.
Đó mới chỉ là khởi đầu.