Cửa thang máy vừa đóng lại, tôi đã hỏi:
"Thế là xong à?"
"Chưa."
"Nhưng em không phải xin lỗi."
"Đúng."
"Vậy là em thắng."
Quản lý quay sang nhìn tôi.
Ông ấy định nói gì đó.
Sau đó lại thôi.
"Tùy cậu nghĩ."
Tôi gật đầu.
Quả nhiên.
Người lớn luôn thích làm mọi chuyện phức tạp.
Rõ ràng thắng là thắng.
Thua là thua.
Có gì khó hiểu đâu.
***
Buổi chiều.
Tôi trở lại gaming house.
Không khí có gì đó hơi khác.
Mọi người vẫn tập luyện.
Nhưng cứ mỗi lần tôi đi ngang qua là lại có người nhìn sang.
Có người còn giả vờ quay đi.
Tôi kéo ghế ngồi xuống cạnh đội trưởng.
"Ê cu."
"Hả?"
"Tao có gì lạ à?"
"Không."
"Thế sao chúng nó nhìn tao?"
"Vì mày nổi tiếng."
"Chuyện đó tao biết từ ba năm trước rồi."
Đội trưởng thở dài.
"Tao bắt đầu hiểu vì sao quản lý hay đau đầu."
"Ông ấy tuổi cũng lớn rồi."
"..."
***
Khoảng sáu giờ tối.
Tôi nhận được thông báo lên văn phòng.
Người ngồi bên trong là giám đốc đội.
Ông đẩy sang trước mặt tôi một tập giấy.
"Tự đọc đi."
Tôi cầm lên.
Trang đầu tiên.
Thông báo kỷ luật nội bộ.
Trang thứ hai.
Điều chỉnh quyền lợi truyền thông.
Trang thứ ba.
Danh sách hoạt động bị hủy.
Tôi đọc hết.
Sau đó đọc lại.
Cuối cùng ngẩng đầu lên.
"Em bị phạt năm mươi triệu?"
"Ừ."
"Vì nói thật?"
"Không, mà vì phát ngôn gây tranh cãi."
"Tức là nói thật."
Giám đốc quyết định bỏ qua câu đó.
"Từ hôm nay, toàn bộ hoạt động quảng bá cá nhân của cậu tạm dừng."
"Bao lâu?"
"Chưa biết."
"Livestream?"
"Dừng."
"Quảng cáo?"
"Dừng."
"Sự kiện?"
"Cũng dừng luôn."
Tôi bắt đầu cảm thấy hơi khó chịu.
"Tiền thưởng vô địch vẫn còn đúng không?"
"Vẫn còn."
Tôi thở phào.
Vậy thì chưa phải vấn đề lớn.
Ít nhất là với tôi.
***
Tối hôm đó.
Tôi mở ứng dụng ngân hàng.
Số dư hiện ra trên màn hình.
Tôi nhìn rất lâu.
Sau đó lấy máy tính.
Bắt đầu bấm.
Tiền thuê nhà.
Tiền xe.
Tiền ăn.
Tiền gửi về cho bố mẹ.
Tiền đầu tư.
Tiền skin.
Tiền nâng cấp máy tính.
Tiền...
Khoan đã.
Tôi nhìn lại bảng thống kê.
Hình như mấy năm gần đây tôi tiêu hơi mạnh tay.
Không phải lỗi của tôi.
Chủ yếu là vì kiếm được nhiều.
Người kiếm được nhiều thường có xu hướng tiêu nhiều.
Tôi vừa đọc được ở đâu đó.
Nghe rất có lý.
***
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ quản lý.
"Tối nay có thời gian không?"
"Có."
"Sang phòng tôi."
"Làm gì?"
"Có một số chuyện tôi cần nói với cậu."
"Chuyện gì? Tốt hay xấu?"
Quản lý mất gần một phút mới trả lời.
"Không tốt."
Tôi nhìn màn hình.
Sau đó đứng dậy.
Nếu ngay cả quản lý cũng dùng cụm từ "không tốt"...
Vậy có lẽ lần này thật sự không tốt.
***
Phòng quản lý vẫn sáng đèn.
Khi tôi bước vào, trên bàn đã đặt sẵn hai lon nước ngọt.
Ông ấy đẩy một lon sang phía tôi.
"Tình hình hiện tại đang không ổn."
"Tài chính à?"
"Không."
"Vậy thì còn cứu được."
Quản lý nhìn tôi.
"Cậu biết điều gì khiến tôi sợ nhất không?"
"Không."
"Cậu luôn chỉ quan tâm tới tiền."
"Đúng, vì tiền rất quan trọng."
"Tôi biết."
Ông day trán.
"Nhưng lần này vấn đề không nằm ở tiền."
Tôi mở lon nước.
"Vậy vấn đề nằm ở đâu?"
Quản lý im lặng vài giây.
Sau đó mở laptop.
Xoay màn hình về phía tôi.
Trên đó là một bài báo mới đăng chưa đầy một giờ.
Tiêu đề rất lớn.
Và ngay dưới tiêu đề là ảnh của tôi.
Tôi liếc qua vài dòng đầu.
Sau đó nhìn lại bức ảnh.
Rồi nhìn lại bức ảnh lần nữa.
"Có cần dùng ảnh đẹp thế không?"
Quản lý nhắm mắt.
Lần đầu tiên trong đời.
Tôi cảm thấy ông ấy thật sự muốn đánh người.
Và có lẽ.
Tôi bắt đầu hiểu vì sao.