Tìm truyện
Chương 4: Cuộc Họp
Tỉnh Dậy Sau 500 Năm, Ta Vẫn Đi Rừng
Trụ sở của Nhãn hàng X nằm ở một tòa nhà tại Cầu Giấy, Hà Nội.
Tôi từng tới đây một lần.
Lần đó là để ký hợp đồng quảng bá.
Họ tặng tôi một chiếc đồng hồ.
Tôi bán lại sau hai tuần.
Giá khá được.
Lúc bước vào phòng họp, tôi phát hiện người tham dự đông hơn dự kiến.
Quản lý.
Giám đốc đội tuyển.
Hai người từ phía nhãn hàng.
Và một người phụ nữ mặc vest đen ngồi ở cuối bàn.
Trông giống luật sư.
Tôi kéo ghế ngồi xuống.
"Chào mọi người."
Không ai đáp lại.
Khá căng.
Người đàn ông phía đối diện mở lời trước.
"Tôi là Trần Minh Đức."
Người đàn ông đặt tập hồ sơ xuống bàn.
"Đại diện phía nhãn hàng."
Ông nhìn tôi.
"Và hôm nay tôi tới để xử lý vấn đề của cậu."
"Tôi biết."
"Tốt."
Ông ta gật đầu.
"Vậy chúng ta vào thẳng vấn đề."
Ông mở một màn hình trình chiếu.
Đoạn video phỏng vấn tối qua hiện ra.
Chính là đoạn khiến cả internet phát điên.
"Tôi out trình cả giải rồi."
Tôi nhìn màn hình.
Thành thật mà nói.
Nghe lại vẫn thấy khá hợp lý.
"Tính đến hiện tại."
Ông Đức nói.
"Video này đã vượt hai triệu lượt xem."
Tôi gật đầu.
Khá nhanh.
"Trong số đó."
Ông bấm sang slide tiếp theo.
"Tỷ lệ phản ứng tiêu cực chiếm sáu mươi tám phần trăm."
Tôi không hiểu lắm.
Nhưng nhìn biểu cảm của mọi người thì có vẻ không phải tin tốt.
"Ba đối tác đã liên hệ với chúng tôi."
Ông tiếp tục.
"Mười một đơn vị truyền thông đã đăng bài."
"Hai đội tuyển gửi khiếu nại chính thức."
Tôi ngồi nghe.
Không nói gì.
"Cậu có biết vì sao mình đang ngồi ở đây không?"
"Tôi đoán là vì phát ngôn tối qua."
"Đúng."
"Tôi hiểu."
Người đàn ông hơi bất ngờ.
Có lẽ ông ta nghĩ tôi sẽ cãi.
Tiếc là không.
Tôi thật sự hiểu.
Chỉ là tôi không đồng ý.
"Cậu có cho rằng mình sai không?"
Ông hỏi.
Tôi suy nghĩ vài giây.
Rồi trả lời thật.
"Không."
Căn phòng lập tức yên tĩnh.
Quản lý đưa tay che mặt.
Giám đốc đội tuyển nhìn lên trần nhà.
Người phụ nữ mặc vest đen lần đầu tiên ngẩng đầu khỏi tập tài liệu.
Ông Đức vẫn giữ bình tĩnh.
"Tại sao?"
"Vì tôi không nói dối."
"Cậu cho rằng các đội khác yếu?"
"Không, tôi chỉ nghĩ tôi mạnh hơn."
"..."
"Tối qua tôi cũng thắng."
Không ai phản bác được câu đó.
Bởi vì đó là sự thật.
Ông Đức im lặng vài giây.
Sau đó đẩy một tập giấy sang phía tôi.
"Tôi không quan tâm đúng hay sai, tôi chỉ quan tâm đến thiệt hại mà thôi."
Tôi cúi đầu nhìn xuống.
Là hợp đồng tài trợ.
Một vài dòng đã được đánh dấu.
"Điều khoản hình ảnh."
Ông nói.
"Trong trường hợp tuyển thủ gây ảnh hưởng tiêu cực tới thương hiệu..."
Tôi đọc tiếp.
Càng đọc càng thấy không ổn.
"Có nghĩa là sao?"
Lần này người phụ nữ mặc vest lên tiếng.
"Hiện tại nhãn hàng có quyền yêu cầu đội tuyển xử lý nội bộ."
"Xử lý nội bộ?"
"Cảnh cáo."
"Cắt lương."
"Tạm đình chỉ thi đấu."
"Tùy mức độ."
Tôi ngẩng đầu lên.
Lần đầu tiên trong cuộc họp.
Tôi bắt đầu thấy khó chịu.
Không phải vì bị chỉ trích.
Mà vì nghe thấy hai chữ cắt lương.
"Có cách nào đơn giản hơn không?"
Tôi hỏi.
Ông Đức gật đầu.
"Có."
Tôi thấy hy vọng trở lại.
Ông ta mở điện thoại.
Đặt trước mặt tôi.
Trên màn hình là một bài viết đã soạn sẵn.
Không khác bản quản lý cho tôi xem buổi sáng là bao.
"Tôi xin lỗi..."
Tôi đọc được bốn chữ đầu tiên.
Rồi dừng lại.
Căn phòng yên tĩnh.
Mọi người đều đang chờ.
"Tôi chỉ cần đăng cái này?"
"Tối nay."
Ông Đức đáp.
"Và mọi chuyện kết thúc."
Tôi nhìn màn hình.
Lại nhìn những người trong phòng.
Rồi nhìn lại màn hình.
Một lúc sau.
Tôi đẩy điện thoại trở lại.
"Tôi không đăng."
Không khí trong phòng đông cứng lại.
Quản lý nhắm mắt.
Giám đốc đội tuyển thở dài.
Còn ông Đức chỉ nhìn tôi.
Rất lâu.
"Đó là quyết định cuối cùng?"
"Tôi không xin lỗi vì những thứ tôi không làm."
Ông ta gật đầu.
Không tức giận.
Không nổi nóng.
Điều đó khiến tôi cảm thấy bất an hơn.
"Được."
Ông khép tập hồ sơ lại.
"Cảm ơn cậu đã dành thời gian."
Cuộc họp kết thúc.
Nhưng không hiểu sao.
Tôi có cảm giác.
Mọi thứ mới chỉ bắt đầu.