Sau đó mở ra.
Nội dung không dài.
Thậm chí còn rất lịch sự.
Cụ thể là:
Kính gửi Ban quản lý đội tuyển,
Chúng tôi đã ghi nhận những phản hồi từ cộng đồng liên quan đến phát ngôn của tuyển thủ Lê Minh Quân trong buổi phỏng vấn sau trận chung kết Đấu Trường Danh Vọng mùa xuân 2036.
Hiện tại, sự việc đang tạo ra nhiều tranh cãi trên các nền tảng mạng xã hội, đồng thời xuất hiện không ít ý kiến tiêu cực liên quan đến hình ảnh của đội tuyển cũng như các đối tác đồng hành.
Là nhà tài trợ chính, chúng tôi đặc biệt quan tâm tới những nội dung có khả năng ảnh hưởng đến hình ảnh thương hiệu và trải nghiệm của cộng đồng người dùng.
Vì vậy, chúng tôi đề nghị đội tuyển sớm có phương án xử lý phù hợp nhằm hạn chế những tác động không mong muốn của sự việc.
Chúng tôi mong nhận được phản hồi chính thức từ phía đội tuyển trong thời gian sớm nhất.
Trân trọng,
Phòng Truyền Thông
Nhãn hàng X
Đại ý là:
Nhãn hàng không hài lòng với phát ngôn của tôi.
Sự việc đang tạo ra tranh cãi tiêu cực.
Và đang làm ảnh hưởng đến hình ảnh thương hiệu.
Vân vân.
Tóm lại bằng tiếng người là:
Họ đang rất khó chịu.
"Tệ lắm à?"
Tôi ngẩng đầu nhìn quản lý.
"Tệ."
"Có thể cứu được không?"
"Có."
Tôi thở phào.
Vậy là ổn.
Nhưng câu tiếp theo của ông ấy khiến tôi thấy không ổn lắm nữa.
"Cậu phải xin lỗi."
Tôi đặt điện thoại xuống.
"Em nói sai à?"
"Không."
"Vậy xin lỗi để làm cái gì?"
"Bởi vì người ta muốn cậu xin lỗi."
Tôi suy nghĩ vài giây.
"Cái lý do này nghe khá ngu."
"Đúng."
"Vậy sao vẫn phải làm?"
"Bởi vì họ trả tiền cho cả tôi, cậu, và những người còn lại trong đội."
"..."
Khá thuyết phục.
Tôi bắt đầu hiểu vì sao người lớn luôn thích nói chuyện bằng tiền.
Nó hiệu quả thật.
"Tôi cần cậu đăng một bài."
Quản lý mở điện thoại.
Đẩy sang trước mặt tôi.
Một bản nháp đã được chuẩn bị sẵn.
Tôi đọc lướt.
---
Tôi xin lỗi vì những phát ngôn thiếu suy nghĩ trong buổi phỏng vấn sau trận chung kết...
Tôi luôn tôn trọng các đối thủ...
Tôi không có ý xem thường bất kỳ cá nhân hay đội tuyển nào...
---
Tôi đọc xong.
Rồi đọc lại lần nữa.
Cuối cùng nhìn quản lý.
"Anh viết à?"
"Không."
"May quá."
"..."
"Em tưởng anh bị hack."
Quản lý hít sâu.
Rất sâu.
Tôi bắt đầu lo cho phổi của ông ấy.
"Minh Quân."
"Sao?"
"Cậu chỉ cần đăng."
"Rồi sao nữa?"
"Mọi chuyện sẽ dần lắng xuống."
"Thật không?"
"Ít nhất là phần lớn."
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Lại nhìn quản lý.
Rồi lại nhìn màn hình.
Thành thật mà nói.
Tôi không thích điều này cho lắm.
Không phải vì sĩ diện.
Mà vì tôi thật sự không biết mình sai ở đâu.
Tôi có thể nói dối.
Nhưng ít nhất phải biết mình đang nói dối điều gì.
"Tôi không đăng."
Quản lý nhắm mắt lại.
Lần này lâu hơn bình thường.
"Tại sao?"
"Vì em không nghĩ mình nói sai."
"Không ai quan tâm cậu có sai hay không."
"Em quan tâm."
"Nhưng nhà tài trợ thì không."
"Đó là vấn đề của họ."
"Đó sắp là vấn đề của cậu."
Tôi im lặng.
Ông ấy cũng im lặng.
Không khí trong quán bắt đầu trở nên kỳ lạ.
Bà chủ phở nhìn sang bên này vài lần.
Có lẽ tưởng chúng tôi sắp đánh nhau.
Một lúc sau.
Quản lý lấy điện thoại ra.
Bấm gọi.
Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
"Tôi đang ngồi với cậu ấy."
"..."
"Tôi biết."
"..."
"Tôi đã cố."
"..."
"Tôi sẽ đưa cậu ấy tới."
Nói xong ông cúp máy.
Tôi có linh cảm không tốt.
"Anh định đưa em đi đâu?"
"Đi họp chứ đi đâu."
"Nhưng mà họp với ai?"
"Nhà tài trợ."
Ông đứng dậy.
Ném một tờ tiền lên bàn.
"Và lần này..."
Ông nhìn tôi.
"...cậu nên cầu nguyện mình nói chuyện khéo hơn."
Tôi nhìn bát phở còn lại một nửa.
"Có được ăn hết không?"
"Không."
"Vậy chắc căng thật."
Lần đầu tiên kể từ sau trận chung kết.
Tôi bắt đầu cảm thấy mọi chuyện có thể nghiêm trọng hơn mình nghĩ.