Tìm truyện
Chương 49: Điều Không Thể Chép
Tỉnh Dậy Sau 500 Năm, Ta Vẫn Đi Rừng
Email chỉ có ba chữ.
**"Chúng ta gặp lại."**
Tôi nhìn màn hình.
Không mở ngay.
Theo kinh nghiệm.
Email càng ngắn.
Việc phía sau.
Thường càng dài.
***
Sáng hôm sau.
Gaming house vẫn như mọi ngày.
Đội trưởng là người xuống bếp đầu tiên.
Mở tủ lạnh.
Đứng im.
Rồi quay ra.
"Này."
"Hả?"
"Sữa hết."
Nam thò đầu vào.
"Còn nước."
"Không giống."
"..."
Tôi đi ngang.
Mở tủ.
Nhìn một lượt.
"Còn."
"Sữa chua."
Đội trưởng nhìn tôi.
"Mày."
"Định uống?"
"Không."
"Thế?"
"Biết."
"Để."
"Khỏi mua."
"Trùng."
"..."
Đội trưởng bật cười.
"Tao."
"Phục."
"Cái đầu."
"Của mày."
"Cũng tính."
"Kho lạnh."
Nam cười theo.
"Anh."
"Lúc nào."
"Cũng kiểm kê."
"Không."
"Chỉ."
"Nhìn."
"Thói quen."
***
Buổi sáng.
Huấn luyện viên đưa cho tôi một tập giấy.
"Lát."
"Cậu."
"Đi nhé."
"Vâng."
"Không cần."
"Mang."
"Bản này."
Tôi nhìn.
Là những thống kê nội bộ.
Tôi đặt trả lại.
"Em."
"Không mang."
"Tốt."
Ông cười.
"Tôi chỉ."
"Thử."
Đội trưởng đứng cạnh.
"Cả HLV."
"Cũng test?"
Huấn luyện viên nhún vai.
"Tập."
"Cho quen."
Tôi cầm chai nước.
"Cũng tốt."
"Nếu."
"Đến lúc."
"Quan trọng."
"Mới thử."
"Thì muộn."
***
Trước khi đi.
Nam chạy theo.
"Anh."
"Hả?"
"Em."
"Có chuyện."
"Gì?"
Nó đưa tôi cuốn sổ.
"Làm gì?"
"Anh giữ."
Tôi lắc đầu.
"Không."
"Tại sao?"
"Đó."
"Là của em."
"Nhỡ."
"Em mất."
"Thì sao?"
"Viết."
"Lại."
Nam cười.
"Anh."
"Lạnh lùng."
"Thật."
"Không."
"Nếu."
"Anh giữ."
"Em."
"Sẽ dựa."
"Vào anh."
"Nếu."
"Em giữ."
"Em."
"Sẽ nhớ."
Nam ngồi im.
Rồi ôm cuốn sổ về.
"Em hiểu."
***
Quản lý đưa tôi đến đúng địa chỉ.
Lần này.
Không phải văn phòng.
Mà là một căn phòng họp nhỏ.
Người trung niên đã chờ sẵn.
Thấy tôi.
Ông mỉm cười.
"Cậu."
"Không mang."
"Gì thật."
"Vâng."
"Tại sao?"
"Hôm trước."
"Anh bảo."
"Không cần."
Ông gật đầu.
"Được."
"Ngồi đi."
***
Trên bàn.
Có ba tập tài liệu.
Không có tên.
Không có logo.
Người phụ nữ cũng có mặt.
Bà đẩy tập đầu tiên sang.
"Cậu."
"Đọc."
"Mười phút."
"Rồi."
"Cho ý kiến."
Tôi mở ra.
Không phải replay.
Không phải báo cáo.
Mà là ba bài phân tích.
Viết về cùng một trận đấu.
Ba người khác nhau.
Ba cách viết khác nhau.
Tôi không đọc từ đầu.
Mà lật nhanh.
Đến kết luận.
Rồi quay lại.
Đọc toàn bộ.
Người trung niên nhìn.
"Cậu."
"Không đọc."
"Theo thứ tự?"
"Không."
"Tại sao?"
"Muốn biết."
"Kết luận."
"Có được."
"Chứng minh."
"Không."
Ông mỉm cười.
"Thói quen."
"Khó bỏ."
"Ừ."
"Nếu."
"Kết luận."
"Không khớp."
"Thì."
"Khỏi đọc."
"Hết."
Người phụ nữ bật cười.
"Lần đầu."
"Tôi thấy."
"Có người."
"Đọc ngược."
Tôi không trả lời ngay.
Mà đặt ba tập giấy cạnh nhau.
Đọc lại phần mở đầu.
Rồi đọc kết luận.
Sau đó.
Lật sang giữa.
Người phụ nữ nhìn tôi.
"Cậu."
"Đang tìm."
"Gì?"
"Sự thống nhất."
"Hả?"
"Nếu."
"Mở đầu."
"Nói một kiểu."
"Kết luận."
"Nói một kiểu."
"Thì."
"Ở giữa."
"Khó cứu."
Bà gật đầu.
"Còn."
"Nếu."
"Ngược lại?"
"Thì."
"Người viết."
"Đổi ý."
"Trong lúc."
"Viết."
Người trung niên chống hai tay lên bàn.
"Cậu."
"Đọc."
"Quá trình."
"Viết?"
"Ừ."
"Không chỉ."
"Nội dung."
"Người viết."
"Thường."
"Để lại."
"Dấu vết."
"Ở cách."
"Họ sắp xếp."
"Suy nghĩ."
Tôi chỉ vào bài thứ hai.
"Ví dụ."
"Bài này."
"Mở đầu."
"Khẳng định."
"Đội thua."
"Vì macro."
"Nhưng."
"Đến cuối."
"Lại kết luận."
"Do giao tiếp."
"Hai cái."
"Đều đúng."
"Nhưng."
"Người viết."
"Đã đổi."
"Góc nhìn."
"Giữa chừng."
"Mà."
"Không sửa."
"Phần đầu."
Người phụ nữ mỉm cười.
"Có bao nhiêu."
"Người."
"Để ý."
"Điều đó?"
"Ít."
"Tại sao?"
"Đa số."
"Đọc."
"Để tìm."
"Thông tin."
"Em."
"Đọc."
"Để tìm."
"Cách nghĩ."
Người trung niên nhìn tôi.
"Vậy."
"Nếu."
"Là cậu."
"Cậu sẽ."
"Sửa."
"Bài này."
"Thế nào?"
Tôi lắc đầu.
"Không sửa."
"Hả?"
"Em."
"Sẽ bảo."
"Người viết."
"Đọc lại."
"Chính bài."
"Của mình."
"Tại sao?"
"Nếu."
"Em sửa."
"Thì."
"Đó."
"Là cách."
"Của em."
"Không phải."
"Của họ."
"Chỉ khi."
"Họ."
"Tự phát hiện."
"Điểm."
"Không khớp."
"Thì."
"Lần sau."
"Họ mới."
"Không lặp lại."
Trong phòng.
Không ai nói gì.
Người phụ nữ khép cuốn sổ.
Khẽ gật đầu.
"Tôi bắt đầu."
"Hiểu."
"Vì sao."
"Nam."
"Tiến bộ."
"Nhanh như vậy."
Tôi hơi ngạc nhiên.
"Anh chị."
"Biết Nam?"
Người trung niên cười.
"Không."
"Chúng tôi."
"Biết."
"Cách cậu."
"Dạy người khác."
"Còn ví dụ."
"Là ai."
"Không quan trọng."
Lần đầu tiên.
Tôi nhận ra.
Có lẽ.
Suốt thời gian qua.
Điều họ quan sát.
Không chỉ là.
Những bản báo cáo tôi viết.
Mà còn là.
Cách tôi khiến người khác.
Tự tìm ra câu trả lời.
***
Mười phút sau.
Ông hỏi.
"Thế nào?"
Tôi đặt ba tập giấy xuống.
"Bài một."
"Đúng."
"Nhưng."
"Khó dùng."
"Bài hai."
"Dễ đọc."
"Nhưng."
"Thiếu."
"Lý do."
"Còn."
"Bài ba?"
Tôi nhìn tập cuối.
"Em."
"Chọn."
"Bài ba."
"Tại sao?"
"Nó."
"Không cố."
"Chứng minh."
"Người viết."
"Giỏi."
"Nó."
"Chỉ."
"Cố."
"Giúp."
"Người đọc."
"Hiểu."
Người trung niên gật đầu.
"Trùng."
"Với lần trước."
"Ừ."
"Em."
"Vẫn nghĩ."
"Như vậy."
Người phụ nữ hỏi tiếp.
"Nếu."
"Được sửa."
"Một thứ."
"Em sửa gì?"
"Không sửa."
"Hả?"
"Em."
"Sẽ hỏi."
"Người viết."
"Họ."
"Muốn."
"Ai đọc."
Cả hai cùng nhìn tôi.
Tôi tiếp tục.
"Nếu."
"Độc giả."
"Là tuyển thủ."
"Cách viết."
"Sẽ khác."
"Nếu."
"Là huấn luyện viên."
"Lại khác."
"Không biết."
"Viết."
"Cho ai."
"Thì."
"Khó."
"Đánh giá."
"Đúng."
Người trung niên dựa lưng vào ghế.
Lần đầu tiên.
Ông không hỏi tiếp.
Mà quay sang người phụ nữ.
"Bà thấy sao?"
Bà khẽ gật đầu.
"Đủ rồi."
***
Không khí trong phòng.
Đột nhiên yên tĩnh.
Người trung niên lấy trong cặp ra.
Một phong bì.
Đặt trước mặt tôi.
"Cậu."
"Mở đi."
Tôi mở.
Bên trong.
Không phải hợp đồng.
Cũng không phải tiền.
Chỉ có một tờ giấy.
Trên đó.
Viết đúng một câu.
**"Kiến thức có thể dạy. Góc nhìn thì không."**
Tôi đọc rất lâu.
Rồi ngẩng lên.
"Ý anh."
"Là gì?"
Người trung niên mỉm cười.
"Ba tháng qua."
"Chúng tôi."
"Không kiểm tra."
"Cậu."
"Biết."
"Bao nhiêu."
"Mà."
"Muốn biết."
"Cậu."
"Nhìn."
"Thế nào."
Ông dừng một chút.
Rồi nói tiếp.
"Kiến thức."
"Có thể."
"Đào tạo."
"Có thể."
"Sao chép."
"Có thể."
"Chuẩn hóa."
"Nhưng."
"Góc nhìn."
"Không thể."
"Tự nhiên."
"Xuất hiện."
Tôi nhìn tờ giấy.
Bất chợt nhớ.
Đến bản báo cáo của Nam.
Nếu hôm đó.
Tôi sửa hết.
Có lẽ.
Nó sẽ giống tôi hơn.
Nhưng.
Cũng sẽ mất đi.
Điều đáng giá nhất.
Chính là.
Cách nhìn của nó.
***
Người phụ nữ khép tập tài liệu lại.
"Cậu."
"Có biết."
"Vì sao."
"Hôm nay."
"Chúng tôi."
"Cho cậu."
"Đọc."
"Ba bài."
"Không?"
Tôi lắc đầu.
"Để."
"Xem."
"Em chọn."
"Đúng?"
"Không."
Bà mỉm cười.
"Để xem."
"Cậu."
"Có cố."
"Biến."
"Ba người."
"Thành."
"Một người."
"Hay không."
Tôi hơi khựng lại.
Đó.
Chính là điều.
Tôi vừa không làm.
Người trung niên đứng dậy.
"Cảm ơn."
"Hôm nay."
"Đến đây."
"Là đủ."
Tôi cũng đứng lên.
Ngay lúc chuẩn bị ra cửa.
Ông gọi lại.
"Quân."
Tôi quay đầu.
"Lần gặp sau."
"Chúng ta."
"Sẽ không."
"Nói."
"Về báo cáo nữa."