Tìm truyện
Chương 48: Không Có Đáp Án Mẫu
Tỉnh Dậy Sau 500 Năm, Ta Vẫn Đi Rừng
"Nếu."
"Không còn replay."
"Mình sẽ làm gì?"
Trên đường từ bãi xe vào gaming house.
Tôi vẫn nghĩ về câu hỏi đó.
Không phải vì chưa có đáp án.
Mà vì.
Mỗi lần nghĩ lại.
Đáp án lại đầy thêm một chút.
***
Buổi sáng.
Đội có scrim.
Đối thủ hôm nay.
Là một đội bán chuyên.
Không mạnh bằng.
Nhưng đánh rất liều.
Ngay phút thứ ba.
Đã băng trụ.
Đổi hai lấy một.
Đội trưởng nhíu mày.
"Đúng là."
"Không sợ."
Huấn luyện viên không đáp.
Chỉ nhìn màn hình.
Tôi cũng vậy.
Đôi khi.
Một đội đánh liều.
Không đáng sợ.
Đáng sợ là.
Họ không biết.
Mình đang liều.
***
Mười phút sau.
Đội mình dẫn hơn hai nghìn vàng.
Nam bắt đầu gọi nhịp.
"Lấy trụ."
"Rồi lùi."
Không ai phản đối.
Đội trưởng chỉ đáp.
"Được."
Huấn luyện viên quay sang tôi.
"Có gì?"
"Nam."
"Ít nói hơn."
Ông cười.
"Ít."
"Mà rõ."
"Ừ."
"Nó."
"Không còn."
"Giải thích."
"Mọi quyết định."
Tôi gật đầu.
Trong game.
Có lúc.
Nói ít.
Lại nhanh hơn.
***
Scrim kết thúc.
Thắng ba ván.
Không khí nhẹ hơn thường lệ.
Đội trưởng vừa tháo tai nghe.
Đã quay sang Nam.
"Này."
"Hả?"
"Dạo này."
"Mày."
"Gọi hay."
Nam gãi đầu.
"Em."
"Chỉ."
"Không gọi."
"Khi chưa chắc."
Đội trưởng cười.
"Được."
"Còn hơn."
"Tao."
"Hồi trước."
"Tự tin."
"Sai."
Cả phòng bật cười.
Tôi cũng cười.
Không phải vì câu nói.
Mà vì.
Nam đã bắt đầu.
Có câu trả lời của riêng mình.
***
Buổi review.
Huấn luyện viên mở replay.
Nhưng không tua.
Ông nhìn tôi.
"Hôm nay."
"Cậu hỏi."
Tôi đứng dậy.
Đi đến trước màn hình.
Không cầm bút.
Không mở sổ.
Chỉ nhìn cả đội.
"Hôm nay."
"Ai."
"Nghĩ."
"Mình đánh."
"Tốt?"
Đội trưởng giơ tay.
"Tao."
Nam cũng giơ.
"Em."
Pháp sư chậm hơn một nhịp.
"Em."
"Cũng."
Tôi gật đầu.
"Thế."
"Ai."
"Đánh."
"Tệ?"
Không ai giơ.
Tôi mở replay.
Đến phút thứ mười sáu.
"Dừng."
"Cả đội."
"Đang hơn."
"Gần ba nghìn."
"Đúng không?"
Mọi người gật đầu.
"Thế."
"Tại sao."
"Vẫn có."
"Ba người."
"Đứng."
"Cùng một bụi?"
Không ai trả lời.
Tôi tua chậm.
"Tầm nhìn."
"Đủ."
"Tiền."
"Hơn."
"Thế."
"Tại sao."
"Đứng."
"Cùng chỗ?"
Nam nhìn rất lâu.
Rồi khẽ nói.
"Vì."
"Bọn em."
"Nghĩ."
"An toàn."
"Ừ."
"Còn gì?"
Đội trưởng chống cằm.
"Thừa."
"Người."
Tôi gật đầu.
"Nếu."
"Đối thủ."
"Không tới."
"Thì."
"Ba người."
"Đang."
"Cùng làm."
"Một việc."
"Trong khi."
"Hai đường."
"Không ai."
"Đẩy."
Huấn luyện viên khẽ cười.
"Lợi thế."
"Cũng có."
"Chi phí."
Tôi nhìn ông.
Ông nhìn lại.
Không cần nói thêm.
***
Buổi review kéo dài hơn.
Lần này.
Không ai hỏi.
"Mình sai ở đâu?"
Mà hỏi.
"Nếu làm lại."
"Có cách."
"Nào tốt hơn?"
Tôi gần như.
Không phải trả lời.
Chỉ cần.
Đặt thêm vài câu hỏi.
Đội trưởng đột nhiên bật cười.
"Này."
"Hả?"
"Tao."
"Phát hiện."
"Gần đây."
"Mày."
"Ít nói."
"Hơn."
"Trước."
Tôi nhún vai.
"Mọi người."
"Nói."
"Nhiều hơn."
"Tao."
"Đỡ phải."
"Nói."
Huấn luyện viên gật đầu.
"Đó."
"Mới là."
"Mục tiêu."
"Của người hướng dẫn."
***
Buổi trưa.
Cả đội xuống ăn.
Hôm nay.
Có thịt kho.
Đội trưởng vừa ngồi.
Đã gắp ngay hai miếng.
Nam nhìn.
"Anh."
"Lấy nhiều."
"Thế?"
"Lỡ."
"Người khác."
"Hết."
Đội trưởng cười.
"Tao."
"Lấy."
"Đồ tao."
"Ăn được."
"Tại sao."
"Không lấy?"
Tôi đặt bát xuống.
"Vì."
"Nồi."
"Ở giữa."
"Hả?"
"Nếu."
"Ai cũng."
"Nghĩ vậy."
"Thì."
"Người cuối."
"Không còn."
Đội trưởng nhìn tôi.
"Mày."
"Đang."
"Dạy."
"Kinh tế?"
"Không."
"Đang."
"Dạy."
"Ăn cơm."
Cả bàn bật cười.
Nam gắp thêm một miếng.
Lần này.
Nó nhìn quanh trước.
Rồi mới lấy.
Đội trưởng chỉ vào nó.
"Thấy chưa."
"Nó."
"Bị mày."
"Lây rồi."
***
Chiều.
Tôi quay lại phòng phân tích.
Vừa mở laptop.
Đã có email mới.
Không phải công ty.
Mà là huấn luyện viên.
Tiêu đề.
**"Đọc thử."**
Bên trong.
Chỉ có một file.
Tôi mở ra.
Là bản phân tích.
Do chính Nam viết.
Không dài.
Chỉ hơn một trang.
Không có nhiều thuật ngữ.
Không cố dùng từ hay.
Nhưng.
Mỗi kết luận.
Đều có lý do.
---
Tôi kéo trở lại trang đầu.
Đọc lần thứ hai.
Lần này.
Không đọc nội dung.
Mà đọc cách Nam viết.
Đoạn đầu.
Ngắn.
Đoạn giữa.
Dài hơn.
Đến kết luận.
Lại ngắn.
Có vài câu.
Rõ ràng chịu ảnh hưởng từ tôi.
Nhưng cũng có vài câu.
Rất giống Nam.
Thẳng.
Dễ hiểu.
Không cố tỏ ra thông minh.
Tôi lấy bút.
Định sửa.
Rồi dừng lại.
Nếu là vài tháng trước.
Có lẽ.
Tôi đã sửa gần hết.
Đổi cách dùng từ.
Đổi cách lập luận.
Đổi cả thứ tự.
Để nó giống cách mình viết hơn.
Bây giờ.
Tôi lại thấy.
Như vậy.
Không đúng.
Người học.
Không phải.
Để trở thành bản sao.
Mà để tìm ra.
Cách của chính mình.
Đúng lúc đó.
Nam gõ cửa.
"Anh."
"Hả?"
"HLV bảo."
"Anh đọc chưa?"
"Rồi."
"Căng không?"
"Không."
"Em."
"Lo từ sáng."
Nó kéo ghế.
Ngồi đối diện.
Không hỏi.
Mình đúng hay sai.
Mà hỏi.
"Em."
"Viết."
"Có khó hiểu."
"Không?"
Tôi nhìn nó.
"Có."
Nam khựng lại.
"Đoạn nào?"
"Không nhiều."
"Chỉ."
"Hai chỗ."
Nó lập tức lấy sổ.
"Một."
"Em."
"Viết."
"Kết luận."
"Trước."
"Rồi."
"Mới giải thích."
"Người đọc."
"Sẽ phải."
"Quay lại."
"Đọc."
"Lần hai."
Nam ghi rất nhanh.
"Còn chỗ nữa?"
"Đoạn cuối."
"Em."
"Cố."
"Kết thúc."
"Cho hay."
"Ừ..."
"Không cần."
"Hả?"
"Nếu."
"Cả báo cáo."
"Đều rõ."
"Thì."
"Câu cuối."
"Chỉ cần."
"Rõ."
"Không cần."
"Đẹp."
Nam ngồi im.
Đọc lại phần mình viết.
Khoảng gần một phút.
Nó mới gật đầu.
"Đúng."
"Lúc viết."
"Em."
"Muốn."
"Nghe."
"Ngầu."
Tôi cười.
"Người đọc."
"Không cần."
"Thấy."
"Em ngầu."
"Họ cần."
"Hiểu."
"Em nói gì."
Nam khẽ cười.
"Anh."
"Em phát hiện."
"Gì?"
"Anh."
"Dạo này."
"Ít sửa."
"Hơn."
"Trước."
"Ừ."
"Tại sao?"
"Vì."
"Nếu."
"Anh sửa."
"Hết."
"Thì."
"Đó."
"Là báo cáo."
"Của anh."
"Không phải."
"Của em."
Nam nhìn tôi.
Rồi cúi đầu.
"Em hiểu."
"Lần này."
"Thật."
Tôi nhìn bản báo cáo trên màn hình.
Cuối cùng.
Tôi chỉ sửa đúng hai lỗi diễn đạt.
Còn lại.
Giữ nguyên.
Bởi vì.
Điều đáng giá nhất.
Không phải.
Một bản báo cáo hoàn hảo.
Mà là.
Một bản báo cáo.
Có giọng nói của chính người viết.
Tôi đọc hết.
Khóe miệng khẽ nhếch lên.
Lần đầu tiên.
Tôi không sửa ngay.
Mà kéo xuống cuối.
Viết đúng một dòng nhận xét.
**"Đừng cố giống tôi."**
Tôi dừng.
Suy nghĩ.
Rồi viết thêm.
**"Giữ cách nhìn của em."**
Đọc lại.
Tôi nhấn gửi.
Chưa đầy ba phút sau.
Huấn luyện viên gọi điện.
"Cậu."
"Đọc rồi?"
"Rồi."
"Thấy sao?"
"Ổn."
"Còn gì?"
"Nó."
"Bắt đầu."
"Có giọng."
"Của riêng mình."
Đầu dây bên kia im lặng.
Một lúc sau.
Huấn luyện viên mới cười.
"Cậu biết không."
"Hả?"
"Đó."
"Chính là."
"Điều."
"Tôi mong."
"Nghe nhất."
Tôi vừa định cúp máy.
Thì điện thoại rung thêm một lần.
Là email từ công ty.
Tiêu đề chỉ có bốn chữ.
**"Chúng ta gặp lại."**