"Câu gì?"
Người trung niên vẫn nhìn tôi.
Tờ giấy trắng.
Vẫn nằm trước mặt.
Tôi không cầm bút.
Chỉ nhìn.
Khoảng gần mười giây.
Rồi mới đáp.
"Em sẽ hỏi."
"'Lúc đó.'"
"'Anh nghĩ.'"
"'Đồng đội mình.'"
"'Đang nghĩ gì?'"
Trong phòng.
Không ai lên tiếng.
Người phụ nữ là người đầu tiên mỉm cười.
"Tại sao."
"Lại là."
"Câu đó?"
"Bởi vì."
"Người chơi."
"Thường."
"Không quyết định."
"Một mình."
"Họ."
"Quyết định."
"Dựa trên."
"Điều."
"Họ tin."
"Đồng đội."
"Sẽ làm."
Người trung niên gật đầu.
"Còn nếu."
"Người đó."
"Trả lời."
"'Tôi không biết.'"
"Thì."
"Em sẽ."
"Dừng."
"Hả?"
"Không hỏi tiếp."
"Tại sao?"
"Vì."
"Họ."
"Chưa nhớ."
"Có hỏi."
"Cũng không."
"Có đáp án."
Người phụ nữ ghi thêm một dòng.
Lần này.
Bà không giấu.
Tôi nhìn thấy.
Chỉ bốn chữ.
**Không ép trả lời.**
---
Người trung niên đứng dậy.
"Cậu."
"Đi theo tôi."
Tôi bước theo.
Ra khỏi phòng.
Bên cạnh là một căn phòng nhỏ hơn.
Không có máy tính.
Không có màn hình.
Chỉ có hai chiếc ghế.
Một chiếc bàn.
Và một bình nước.
Ông chỉ vào ghế.
"Ngồi."
Tôi ngồi xuống.
Ông cũng vậy.
"Cậu."
"Có biết."
"Vì sao."
"Tôi để."
"Hai phòng."
"Riêng không?"
"Không."
"Ở phòng trước."
"Cậu."
"Đang."
"Trả lời."
"Cả hai."
"Còn bây giờ."
"Tôi."
"Muốn hỏi."
"Riêng."
Tôi gật đầu.
"Được."
---
Ông nhìn tôi.
Rất lâu.
Không mở tài liệu.
Không cầm bút.
"Cậu."
"Có sợ."
"Sai không?"
"Có."
"Thế."
"Tại sao."
"Vẫn trả lời?"
"Nếu."
"Không trả lời."
"Thì."
"Không biết."
"Mình sai."
Ông mỉm cười.
"Đó."
"Là lý do."
"Cậu."
"Dám sửa."
"Từng bản."
"Báo cáo?"
"Ừ."
"Nếu."
"Giữ."
"Mọi câu."
"Thì."
"Không còn."
"Chỗ."
"Cho câu."
"Tốt hơn."
Ông gật đầu.
"Cậu."
"Biết."
"Nhiều người."
"Không xóa."
"Một câu."
"Vì tiếc."
"Ừ."
"Em cũng tiếc."
"Hả?"
"Nhưng."
"Tiếc."
"Không giúp."
"Người đọc."
Hiểu hơn."
Ông bật cười.
Lần đầu tiên.
Từ khi gặp.
Tôi thấy ông cười thành tiếng.
---
Cuộc nói chuyện kéo dài.
Không ai nhắc đến game.
Không ai nhắc đến giải đấu.
Chỉ nói.
Về cách học.
Cách nghĩ.
Và cách đặt câu hỏi.
Đến cuối.
Ông hỏi.
"Cậu."
"Biết."
"Điểm mạnh."
"Của mình."
"Là gì không?"
Tôi lắc đầu.
"Không."
"Cậu."
"Không vội."
"Kết luận."
"Về người khác."
"Đó."
"Là điều."
"Hiếm."
Tôi im lặng.
Thật ra.
Không phải.
Tôi không muốn kết luận.
Mà vì.
Tôi từng.
"Kết luận."
"Quá sớm."
Và phải trả giá.
Từ đó.
Tôi luôn cố.
Nhìn thêm.
Một lần.
---
Trưa.
Quản lý vẫn ngồi ở quán cà phê đối diện.
Thấy tôi bước ra.
Ông đứng dậy.
"Sao rồi?"
"Xong."
"Có bài test?"
"Không."
"Replay?"
"Không."
"Thế."
"Làm gì?"
"Nói chuyện."
"Cả buổi?"
"Ừ."
Quản lý cười.
"Công ty."
"Này."
"Lạ thật."
"Ừ."
"Họ."
"Không tuyển."
"Người xem."
"Replay."
"Họ."
"Đang tuyển."
"Người."
"Đặt câu hỏi."
Ông nhìn tôi.
"Cậu."
"Thấy."
"Khác nhau?"
"Khác."
"Replay."
"Chỉ là."
"Một công cụ."
"Điều họ."
"Muốn."
"Là cách."
"Em dùng."
"Công cụ."
Quản lý gật đầu.
"Giờ."
"Tôi hiểu."
"Tại sao."
"Họ."
"Bắt cậu."
"Để hết."
"Máy tính."
"Ở nhà."
---
Xe vừa lăn bánh.
Không ai nói gì.
Quản lý tập trung lái.
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.
Khoảng năm phút sau.
Ông mới lên tiếng.
"Cậu."
"Hả?"
"Tôi tò mò."
"Gì?"
"Họ."
"Có lần nào."
"Bảo."
"Cậu sai không?"
Tôi suy nghĩ.
"Chưa."
"Thế."
"Có phải."
"Vì cậu."
"Đúng hết?"
"Không."
"Chỉ là."
"Họ."
"Không quan tâm."
"Đúng."
"Hay sai."
Quản lý nhíu mày.
"Thế."
"Họ quan tâm gì?"
"Em."
"Sửa."
"Thế nào."
Ông im lặng.
Tôi tiếp tục.
"Lúc đầu."
"Em nghĩ."
"Họ."
"Đang kiểm tra."
"Kiến thức."
"Bây giờ."
"Em thấy."
"Họ."
"Đang xem."
"Em."
"Thay đổi."
"Ra sao."
Quản lý khẽ gật đầu.
"Giống."
"Tuyển người."
"Ừ."
"Nếu."
"Chỉ cần."
"Người biết."
"Thì."
"Tuyển thủ."
"Giỏi."
"Cũng được."
"Nhưng."
"Nếu cần."
"Người."
"Biết học."
"Thì."
"Khác."
Ông bật cười.
"Tôi."
"Bắt đầu."
"Hiểu."
"Vì sao."
"Họ."
"Không hỏi."
"Thành tích."
"Ngay từ đầu."
---
Về gần đến gaming house.
Quản lý dừng xe trước đèn đỏ.
Ông quay sang.
"Cậu."
"Có thấy."
"Mình thay đổi không?"
"Có."
"Ở đâu?"
"Hồi trước."
"Em."
"Muốn."
"Trả lời."
"Đúng."
"Bây giờ."
"Em."
"Muốn."
"Hỏi."
"Đúng."
Quản lý nhìn tôi.
"Hai cái."
"Khác nhau?"
"Rất khác."
"Nếu."
"Hỏi đúng."
"Đáp án."
"Thường."
"Tự xuất hiện."
Đèn xanh bật sáng.
Xe tiếp tục lăn bánh.
Tôi nhìn dòng người phía trước.
Bất chợt nhớ đến câu hỏi cuối cùng của người trung niên.
Nếu không còn replay.
Mình sẽ làm gì?
Lúc đó.
Tôi chỉ trả lời.
"Sẽ nhìn con người."
Nhưng bây giờ.
Tôi hiểu thêm một điều.
Muốn hiểu một con người.
Trước hết.
Phải biết hỏi đúng câu.
---
Trên đường về.
Tôi không mở điện thoại.
Cũng không nghĩ.
Đến buổi gặp.
Tôi chỉ nhìn dòng xe.
Có người vượt.
Có người nhường.
Có người phanh rất gấp.
Có người giữ khoảng cách.
Đột nhiên.
Tôi bật cười.
Quản lý quay sang.
"Gì thế?"
"Không có."
"Em."
"Vừa phát hiện."
"Replay."
"Không chỉ."
"Có trong game."
"Hả?"
"Ở đâu."
"Cũng có."
"Nếu."
"Biết."
"Cách nhìn."
Ông lắc đầu.
"Tôi."
"Bắt đầu."
"Nghe."
"Không hiểu."
"Mấy câu."
"Của cậu rồi."
"Tốt."
"Tại sao?"
"Chứng tỏ."
"Em."
"Đang nghĩ."
"Khác."
"..."
Quản lý cười.
"Lý luận."
"Kiểu này."
"Chỉ có."
"Cậu."
---
Chiều.
Vừa về đến gaming house.
Nam chạy ra.
"Anh."
"Hả?"
"Sao rồi?"
"Ổn."
"Họ."
"Có giao."
"Replay mới?"
"Không."
"Họ."
"Giao."
"Một câu hỏi."
Nam chớp mắt.
"Hỏi gì?"
Tôi nhìn nó.
"Có muốn."
"Thử."
"Không?"
"Được."
Tôi kéo ghế.
Ngồi xuống đối diện.
Lần đầu tiên.
Tôi không mở laptop.
Không mở replay.
Chỉ hỏi.
"Nếu."
"Hôm nay."
"Không được."
"Chơi game."
"Em."
"Sẽ học."
"Bằng cách nào?"
Nam ngồi im.
Rất lâu.
Lần đầu tiên.
Tôi thấy.
Nó suy nghĩ.
Mà không nhìn màn hình.
Không nhìn điện thoại.
Chỉ nhìn.
Chính mình.