Gaming house đông hơn thường lệ.
Hôm nay.
Đội có scrim.
Tôi vừa đặt balo xuống.
Huấn luyện viên đã gọi.
"Quân."
"Hả?"
"Hôm nay."
"Ngồi cùng tôi."
"Vâng."
Tôi cầm cuốn sổ.
Vẫn là cuốn cũ.
Trang cuối cùng.
Chỉ còn vài tờ.
Có lẽ.
Đủ cho thêm vài buổi replay nữa.
***
Buổi scrim bắt đầu.
Đối thủ rất chủ động.
Ngay phút thứ ba.
Đã tổ chức xâm lăng rừng.
Nam lùi đúng lúc.
Không mất mạng.
Nhưng mất bùa.
Đội trưởng nhíu mày.
"Từ từ."
"Đừng đánh."
Nam đáp ngay.
"Em biết rồi."
Tôi không ghi.
Chỉ nhìn minimap.
Đến phút thứ bảy.
Đội mình hơn ba trăm vàng.
Đội trưởng quay xuống.
"Ủa?"
"Nó cướp bùa."
"Mà mình hơn?"
Tôi đáp.
"Đường."
"Ăn lính."
"Tốt hơn."
Huấn luyện viên khẽ gật đầu.
"Cậu."
"Không nhìn."
"Bảng hạ gục."
"Ừ."
"Mạng."
"Không phải."
"Lúc nào."
"Cũng là."
"Lợi thế."
***
Ván đầu.
Đội thắng.
Không áp đảo.
Nhưng rất chắc.
Nam vừa tháo tai nghe.
Đã quay sang.
"Anh."
"Hả?"
"Đầu trận."
"Em mất bùa."
"Mà anh."
"Không nói."
"Ừ."
"Tại sao?"
"Vì."
"Em sửa."
"Được."
"Trong trận."
Nam cười.
"Em biết."
"Đoạn nào."
"Tự nhiên."
"Em bình tĩnh."
"Tốt."
"Đó."
"Mới quan trọng."
***
Buổi review.
Lần này.
Huấn luyện viên không mở replay ngay.
Ông nhìn cả đội.
"Hôm nay."
"Mỗi người."
"Nói."
"Một quyết định."
"Mình định làm."
"Nhưng."
"Đã bỏ."
Cả phòng im lặng.
Đội trưởng lên tiếng trước.
"Tao."
"Định."
"Ép Baron."
"Nhưng."
"Dừng."
Pháp sư.
"Em."
"Định."
"Dịch chuyển."
"Rồi hủy."
Đến lượt Nam.
"Em."
"Định."
"Giữ bùa."
"Nhưng."
"Bỏ."
Huấn luyện viên nhìn tôi.
"Cậu."
"Thấy gì?"
Tôi đáp.
"Hôm nay."
"Không phải."
"Những quyết định."
"Được chọn."
"Mà là."
"Những quyết định."
"Được bỏ."
Cả phòng nhìn tôi.
Tôi tiếp tục.
"Đôi khi."
"Thắng."
"Không phải."
"Do làm."
"Đúng."
"Mà vì."
"Không cố."
"Làm sai."
Huấn luyện viên mỉm cười.
"Câu này."
"Ghi lại."
Mọi người giải tán.
Không ai đứng dậy ngay.
Vừa kết thúc review.
Cả phòng vẫn còn nhìn màn hình.
Replay vẫn dừng ở phút mười ba.
Nam quay sang tôi.
"Anh."
"Hả?"
"Em hỏi."
"Được không?"
"Ừ."
"Nếu."
"Hôm nay."
"Em không bỏ."
"Pha giữ bùa."
"Thì sao?"
Tôi không trả lời ngay.
Mà tua replay.
Về đúng thời điểm đó.
Đến đoạn Nam định quay lại.
Tôi dừng.
"Em nhìn."
"Đường giữa."
Nam nhìn.
"Đang đẩy."
"Ừ."
"Còn?"
"Trợ thủ."
"Chưa tới."
"Ừ."
"Còn?"
Nó im lặng.
Khoảng gần nửa phút.
"Không thấy."
Tôi chỉ vào góc nhỏ trên minimap.
"Xạ thủ."
"Biến mất."
Nam khựng lại.
"À."
"Đúng."
"Nếu em."
"Quay lại."
"Sẽ gặp ba người."
"Ừ."
"Thế."
"Bùa."
"Còn không?"
"Không."
"Mạng?"
"Cũng không."
Nam thở ra.
"Em."
"Chỉ nghĩ."
"Mất bùa."
"Không nghĩ."
"Sẽ mất."
"Cả nhịp."
Tôi gật đầu.
"Trong game."
"Có nhiều thứ."
"Không nhìn."
"Thấy ngay."
"Nhưng."
"Vẫn mất."
Huấn luyện viên vẫn chưa rời phòng.
Ông nghe hết.
Rồi quay sang cả đội.
"Các cậu."
"Biết."
"Tại sao."
"Tôi để Quân."
"Ngồi review không?"
Không ai trả lời.
"Bởi vì."
"Nó."
"Không bắt."
"Các cậu."
"Nhớ."
"Kết quả."
"Nó bắt."
"Các cậu."
"Nhớ."
"Lý do."
Đội trưởng chống tay lên bàn.
"Công nhận."
"Mỗi lần."
"Nó hỏi."
"Tao."
"Đều phải."
"Nghĩ lại."
"Từ đầu."
Huấn luyện viên cười.
"Đó."
"Mới là."
"Mục tiêu."
"Của replay."
***
Ra khỏi phòng.
Nam đi cạnh tôi.
Không nói gì.
Xuống gần hết cầu thang.
Nó mới lên tiếng.
"Anh."
"Hả?"
"Em phát hiện."
"Có chuyện."
"Gì?"
"Lúc mới vào đội."
"Em."
"Sợ."
"Anh sửa."
"Ừ."
"Bây giờ."
"Em lại."
"Sợ."
"Anh không."
"Hỏi."
"Tại sao?"
"Vì."
"Nếu anh."
"Không hỏi."
"Thì."
"Chắc."
"Em cũng."
"Không nghĩ."
Tôi cười.
"Thế."
"Là tốt."
Nam ngơ ngác.
"Tốt?"
"Ừ."
"Đến lúc."
"Em."
"Tự hỏi."
"Thì."
"Không cần."
"Anh nữa."
Nam im lặng.
Lần này.
Nó không cười.
Chỉ khẽ gật đầu.
Có lẽ.
Đó là câu trả lời.
Nó nhớ lâu hơn.
Bất kỳ một lời hướng dẫn nào.
***
Giờ nghỉ.
Đội trưởng ngồi cạnh tôi.
"Này."
"Hả?"
"Mày."
"Dạo này."
"Nói."
"Nghe."
"Giống HLV."
Tôi lắc đầu.
"Không."
"Khác."
"Khác đâu?"
"HLV."
"Muốn."
"Mọi người."
"Tiến bộ."
"Tao."
"Chỉ."
"Muốn."
"Mọi người."
"Ít mắc."
"Lỗi hơn."
"..."
Đội trưởng suy nghĩ.
"Mà."
"Hai cái."
"Khác nhau?"
"Ừ."
"Tiến bộ."
"Có nhiều cách."
"Ít lỗi."
"Chỉ có."
"Một."
Đội trưởng cười.
"Tao."
"Không cãi."
"Được."
***
Buổi trưa.
Nam ngồi cạnh tôi.
Vẫn ôm cuốn sổ.
"Anh."
"Hả?"
"Em."
"Đọc lại."
"Gần hết."
"Có gì?"
"Em phát hiện."
"Anh."
"Ít ghi."
"Lỗi."
"Mà ghi."
"Câu hỏi."
"Ừ."
"Tại sao?"
"Nếu."
"Anh."
"Viết."
"Lỗi."
"Thì."
"Ngày mai."
"Vẫn."
"Lỗi đó."
"Nếu."
"Viết."
"Câu hỏi."
"Ngày mai."
"Sẽ."
"Tự tìm."
"Đáp án."
Nam lật cuốn sổ.
Đọc thành tiếng.
"'Tại sao lại đứng ở đây?'"
"'Có lựa chọn khác không?'"
"'Nếu chậm hai giây thì sao?'"
Nó ngẩng lên.
"Em hiểu rồi."
"Anh."
"Không."
"Dạy."
"Đáp án."
"Anh."
"Dạy."
"Cách hỏi."
Tôi cười.
"Lần này."
"Đúng."
***
Buổi chiều.
Tôi quay lại phòng phân tích.
Email vẫn chưa có gì mới.
Tôi tiếp tục sửa ba bản báo cáo cũ.
Không nhanh.
Mỗi lần sửa xong một đoạn.
Tôi đều đọc thành tiếng.
Nếu đọc bị vấp.
Tôi sửa.
Nếu phải đọc lại hai lần mới hiểu.
Tôi xóa.
Quản lý đi ngang.
"Cậu."
"Đọc thành tiếng?"
"Ừ."
"Tại sao?"
"Nếu."
"Chính em."
"Đọc."
"Còn khó."
"Thì."
"Người khác."
"Càng khó."
Ông cười.
"Cậu."
"Khó tính."
"Với mình."
"Hơn."
"Với người khác."
Tôi không phủ nhận.
Có lẽ.
Đúng.
***
Cuối giờ chiều.
Điện thoại rung.
Không phải email.
Không phải tin nhắn.
Mà là cuộc gọi.
Số lạ.
Tôi bắt máy.
"A lô."
Đầu dây bên kia.
Là giọng người phụ nữ trong buổi họp trực tuyến.
"Cậu đang bận không?"
"Không."
"Tốt."
"Tôi có một câu hỏi."
"Vâng."
"Nếu."
"Ngày mai."
"Cậu không còn."
"Được xem replay nữa."
"Cậu sẽ làm gì?"
Tôi im lặng.
Đây.
Là câu hỏi đầu tiên.
Không liên quan.
Đến game.
Nhưng tôi có cảm giác.
Câu trả lời của mình.
Sẽ quyết định.
Nhiều thứ hơn một bản báo cáo.