Tôi tỉnh dậy lúc gần mười một giờ.
Theo tiêu chuẩn hiện tại.
Một tuyển thủ dự bị không cần dậy quá sớm.
Nghĩ tới đó.
Tâm trạng tôi lập tức tệ đi vài phần.
***
Tôi mở điện thoại.
Theo thói quen.
Ứng dụng ngân hàng trước.
Sau đó mới tới mạng xã hội.
Không có gì đặc biệt.
Ngoại trừ việc tôi vẫn đang bị chửi.
Nhưng chuyện đó đã trở thành bình thường rồi.
***
Đến chiều.
Tôi nhận được tin nhắn từ người đàn ông hôm qua.
Người làm nội dung.
"Tính thế nào?"
Tôi nhìn màn hình vài giây.
Sau đó trả lời.
"Livestream kiếm được thật à?"
Tin nhắn được xem gần như ngay lập tức.
"Kiếm được."
"Bao nhiêu?"
"Phụ thuộc vào cậu."
"Ví dụ?"
"Có người kiếm vài triệu."
"Có người kiếm vài chục triệu."
"Có người kiếm vài trăm triệu."
Tôi ngồi thẳng dậy.
"Livestream thôi?"
"Ừ."
"Không phạm pháp?"
"..."
"Tôi hỏi nghiêm túc."
"Không."
"Tốt."
***
Tôi suy nghĩ khoảng năm phút.
Sau đó gửi một tin nhắn.
"Em stream."
Người kia trả lời rất nhanh.
"Tối nay luôn?"
"Tối nay luôn."
Tôi vốn không thích trì hoãn.
Đặc biệt là những việc liên quan tới tiền.
***
Khoảng bảy giờ tối.
Tôi ngồi trước bàn.
Điện thoại thi đấu đặt bên cạnh.
Tablet ở phía trước.
Tai nghe đã kết nối.
Quản lý đứng cạnh cửa.
Nhìn tôi.
"Chắc chưa?"
"Rồi."
"Cậu biết mình sắp làm gì không?"
"Kiếm tiền."
"..."
"Tôi thấy động lực này khá rõ ràng."
***
Năm phút sau.
Buổi livestream bắt đầu.
Số người xem tăng rất nhanh.
Nhanh hơn tôi nghĩ.
Rất nhiều.
Một nghìn.
Ba nghìn.
Năm nghìn.
Tám nghìn.
Tôi nhìn màn hình.
Có cảm giác hơi kỳ lạ.
Bình thường.
Tôi đánh giải.
Người xem ở ngoài sân khấu.
Hôm nay.
Người xem ở ngay trước mắt.
Bình luận bắt đầu trôi.
Rất nhanh.
Nhanh tới mức gần như không đọc nổi.
"Out trình cả giải đâu rồi?"
"Vua Murad tới kìa."
"Nghe nói bị đẩy xuống dự bị?"
"Thật không?"
"Xin chào người mạnh nhất thế giới."
"Xin chào người mạnh nhất Việt Nam."
"Xin chào người mạnh nhất phòng khách."
Tôi đọc vài dòng.
Sau đó bật cười.
"Chào mọi người."
"Tôi là Minh Quân."
"Tôi nghĩ mọi người biết rồi."
Bình luận tăng mạnh hơn.
"Có người bảo tôi xin lỗi."
"Tôi xin lỗi rồi."
"Tôi còn bị đồng đội định đăng lên mạng nữa."
Một loạt biểu tượng cảm xúc xuất hiện.
"Tôi không biết livestream phải nói gì."
"Thường mọi người làm gì?"
Bình luận lập tức trả lời.
"Đánh rank."
"Đánh rank."
"Đánh rank."
"Đánh rank."
Tôi nhìn màn hình.
Sau đó gật đầu.
"Được."
"Đánh rank."
Tôi mở game.
Đăng nhập tài khoản.
Mọi thứ quen thuộc hiện ra.
Tài khoản.
Tướng.
Trang phục.
Bảng xếp hạng.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày.
Tâm trạng tôi tốt hơn một chút.
Bởi vì dù thế nào đi nữa.
Trong game.
Tôi vẫn là tôi.
***
Trận đầu tiên bắt đầu.
Tôi pick Murad.
Bình luận lập tức bùng nổ.
"Murad!"
"Cuối cùng cũng tới."
"Đúng hàng rồi."
Tôi nhếch mép.
"Dù sao thì."
"Tôi vẫn chưa tìm được ai chơi Murad giỏi hơn mình."
Ba giây sau.
Tôi nhận ra mình vừa nói gì.
Bình luận nổ tung.
"ĐM NÓ VẪN THẾ."
"KHÔNG CỨU ĐƯỢC."
"THẰNG NÀY HẾT CỨU."
"QUẢN LÝ KHÓC THÉT."
Tôi nhìn màn hình.
Sau đó bật cười.
Ở ngoài cửa.
Quản lý đã bắt đầu ôm trán.
Trận đấu kéo dài gần mười lăm phút.
Cuối cùng chiến thắng.
MVP.
Bình luận vẫn chạy liên tục.
Lần này.
Không phải tất cả đều tiêu cực.
Có người chửi.
Có người cười.
Có người cổ vũ.
Có người chế ảnh.
Nhưng có một điều rất rõ ràng.
Mọi người vẫn đang xem.
Khi trận thứ hai kết thúc.
Một thông báo hiện lên.
Người dùng gửi quà tặng.
Tôi nhìn màn hình.
Ngẩn người.
"Sao lại có tiền?"
Tôi hỏi.
Bình luận lập tức xuất hiện.
"Livestream đó ông nội."
"Đương nhiên có tiền."
"Anh sống ở thời đại nào vậy?"
Tôi nhìn con số hiện trên màn hình.
Sau đó nhìn lại lần nữa.
Không nhiều.
Nhưng là tiền.
Tiền kiếm được khi chơi game.
Nghe rất hợp lý.
***
Khoảng mười một giờ đêm.
Tôi kết thúc buổi phát sóng.
Người xem giảm dần.
Màn hình trở lại yên tĩnh.
Tôi tháo tai nghe.
Dựa lưng vào ghế.
"Thế nào?"
Quản lý hỏi.
"Tốt."
"Tốt ở đâu?"
Tôi mở thống kê.
Chỉ vào một dòng số.
"Ở đây."
Quản lý nhìn theo.
Sau đó bật cười.
"Đúng là cậu."
"Từ đầu tới cuối."
"Cậu chỉ quan tâm tới tiền."
Tôi suy nghĩ vài giây.
Sau đó gật đầu.
"Tiền rất quan trọng."
Lần này.
Quản lý không phản bác.
Bởi vì cả hai đều biết.
Trong hoàn cảnh hiện tại.
Tôi bắt đầu cần nó hơn bao giờ hết.